Hiển thị các bài đăng có nhãn GIÁO DỤC. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn GIÁO DỤC. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

CHỈ ĐẠO LẠ CỦA BỘ HỌC:

Thứ trưởng Bộ GD-ĐT Nguyễn Vinh Hiển: “Thống nhất không tăng tỷ lệ tốt nghiệp là việc không vô lý”

                                                              Tuệ Nguyễn - Nguyễn Long  (Báo Thanh Niên)
                

Minh họa của báo SGGP Online.

           Sơn-Thi-Thư blog: Đọc lời trần tình của ông Thứ trưởng Bộ Học thấy nó "duy ý chí" thế nào ấy, lẽ ra chỉ cần chỉ đạo " thực hiện coi, chấm thi thật nghiêm túc, đảm bảo đánh giá đúng thực chất", chứ còn chỉ đạo như vậy chẳng hóa ra đặt  barie để ngăn chặn kết quả tốt nghiệp của HS hay sao ? Vâng, "thống nhất không tăng tỉ lệ tốt nghiệp" phải chăng thể hiện sự "bất lực"  và  sự " thừa nhận ngầm" rằng kết quả tốt nghiệp các năm trước đó đều do "bệnh thành tích" mà ra cả ? Đây là toàn bộ bài báo trên Báo Thanh Niên.
          Ngày 22.7, ông Nguyễn Vinh Hiển, Thứ trưởng Bộ GD-ĐT giải thích việc Bộ yêu cầu các địa phương cam kết tỉnh nào có tỷ lệ tốt nghiệp năm nay cao hơn năm trước sẽ bị hạ bậc thi đua. Ông Hiển cho biết: “Trong cam kết với giám đốc 63 tỉnh thành phải chỉ đạo kỳ thi tốt nghiệp nghiêm túc hơn, Bộ GD-ĐT có đưa ra vấn đề này”.
         Tuy nhiên, ông Hiển cho rằng Bộ GD-ĐT không chỉ căn cứ vào một việc là tỷ lệ tốt nghiệp tăng để hạ bậc thi đua của một số địa phương mà còn dựa vào thực tế dạy học ở bậc phổ thông, nhất là lớp cuối cấp THPT. “Bộ GD-ĐT cũng thể hiện quan điểm rõ ràng với những địa phương có tỷ lệ tốt nghiệp tăng bất thường: tỷ lệ quá cao của năm trước đã không thực chất thì việc tiếp tục tăng thêm nữa vào năm sau càng thể hiện sự thiếu quyết tâm thi thực chất. Bởi vậy, bàn bạc trao đổi và thống nhất không tăng tỷ lệ tốt nghiệp là việc không vô lý - ông Hiển khẳng định.
       Cũng trong ngày hôm qua, ông Võ Văn Lương, Trưởng phòng GD-ĐT TP.Vũng Tàu (Bà Rịa-Vũng Tàu) nhìn nhận việc trường tiểu học Trưng Vương và Quang Trung trên địa bàn P.9 yêu cầu phụ huynh đăng ký nhập học cho con phải có sổ nhà như Báo Thanh Niên phản ánh đã làm phiền hà cho người dân. “Tôi đã yêu cầu bộ phận nghiệp vụ của phòng rút kinh nghiệm. Phòng nghiệp vụ và nhà trường đã quá cứng nhắc và máy móc khi đưa ra yêu cầu phải có sổ nhà mới cho học sinh đăng ký nhập học”. Ông Lương nói rõ: “Sẽ bỏ quy định này. Đối với các học sinh chưa đăng ký nhập học được, tôi đã yêu cầu địa phương rà soát lại thật kỹ, không để xảy ra tình trạng chạy trường, sau đó sẽ nhập học đợt tiếp theo. Việc rà soát này là để tránh trường hợp các học sinh tại địa phương không có trường để học mà phải đi xa. Tuy nhiên, chúng tôi cũng không để bất cứ trường hợp nào không được vào lớp”.
                                                                                                    Tuệ Nguyễn - Nguyễn Long

- Bộ Học ở Việt Nam ( TS Tô Văn Trường).
- Ơ! Bộ Giáo dục...  (Nhà văn Nguyễn Quang Vinh).
- Đây là một đoạn trong bài Một quyết tâm “lạ” trên báo Tuổi Trẻ Online (hiện không truy cập được)Để giải đáp rõ hơn, Bộ trưởng Phạm Vũ Luận đã “bật mí” một bí mật mà theo ông thuộc diện tuyệt mật: lãnh đạo bộ và giám đốc các sở GD-ĐT trước đó đã có hai cuộc họp, “đi đến quyết tâm chiến lược là phải trung thực với dân, với Đảng”. Để cụ thể hóa quyết tâm chính đáng ấy, hội nghị đã thống nhất “tỉ lệ tốt nghiệp không được vượt quá tỉ lệ tốt nghiệp của những năm trước đó” (báo đã dẫn). Cứ đà này, tôi ngờ không lâu nữa, qua báo chí bà con ta sẽ được đọc những tin đại loại như: ngành thể thao hạ quyết tâm chiến lược là “kỷ lục của các vận động viên hàng đầu năm sau không được cao hơn năm trước”, với ngành nông nghiệp thì “năng suất, sản lượng vụ sau không được hơn vụ trước...”. Và ở quy mô nhà nước, “GDP năm nay dứt khoát không được vượt trội so với năm qua” (Nguồn: Blog Quê choa của Nhà văn Nguyễn Quang Lập).

Thứ Ba, 9 tháng 7, 2013

PHÂN HÓA GIÀU NGHÈO TRONG GIÁO DỤC LÀ SỰ PHÂN HÓA KHỐN NẠN NHẤT DO CON NGƯỜI ĐẺ RA

                  Tác giả: An Thanh Lương (Nguồn Blog: Lương Kháu Lão )

             Sơn-Thi-Thư blog: Bài viết này của một nhà giáo đã nghỉ hưu với hơn 30 năm đứng lớp, 25 năm làm cán bộ quản lý bày tỏ quan điểm về sự "bất bình đẳng" trong giáo dục hiện nay. Một bài viết rất đáng suy ngẫm. Sơn-Thi-Thư  xin được copy từ blog Lương Kháu Lão của ông và đăng lên trang nhà. Chủ blog rất mong được sự phản hồi bình luận của quý vị và các bạn.


            Hôm nay, trên Face book, dưới nick name Kim Cương, giáo sư Văn Như Cương, Hiệu trưởng trường tư thục nổi tiếng Lương Thế Vinh đưa tin : Năm học này theo quyết định của UBND thành phố Hà Nội , có 18 trường chất lượng cao (CLC) có mức học phí 2,9 triệu/tháng đối với cấp PTCS và 3 triệu/tháng đối với cấp PTTH , cao gấp 150 lần mức 20 ngàn  đồng đối với học sinh đại trà ở ngoại  thành . Ông đặt câu hỏi  “Phải chăng đây là khởi đầu cho một cuộc cách mạng giáo dục ?”. Và ông cảm thán :Rồi đây giáo dục chúng ta sẽ đào tạo ít nhất là hai loại học sinh “học sinh CLC” và học sinh “chất lượng hạng bét” . Nhà giáo già kêu lên “Đau đớn thay”!
           Ngay khi đọc stastu này, tôi đã bình luận “ Phân hóa giầu nghèo trong giáo dục là sự phân hóa khốn nạn nhất do con người đẻ ra”. Comment này đã được nhiều người đồng tình. Thấy chưa nói rõ được ý của mình tôi viết tiếp bài viết này gửi giáo sư Văn Như Cương, người tôi chưa từng một lần giáp mặt nhưng rất kính trọng
           Trước hết tôi phải tự giới thiệu , tôi cũng là một nhà giáo đã có 33 năm đứng lớp và 25 năm làm cán bộ quản lý một trường PTTH chuyên nên có thể chủ quan mà nói rằng, với ngành giáo dục VN, tôi hiểu rõ từng chân tơ kẽ tóc . Nhưng từ cách đây 20 năm, chính xác là 19 năm 6 tháng, tôi đã chia tay ngành giáo dục để đi làm một công việc khác thỏa được cái chí tang bồng của mình hơn .Tuy nhiên trong tôi, lúc nào cũng đau đáu nỗi niềm đối với ngành giáo dục , ngành đã tặng tôi huy hiệu “ Vì sự nghiệp giáo dục”
           Dẫn chứng ư ? Năm ông Nguyễn Thiện Nhân từ thành phố Hồ Chí Minh ra Ba Đình làm Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo và dùng con bài “người đương thời” Đỗ Việt Khoa dấy lên ngọn cờ “ chống tiêu cực trong thi cử và bệnh thành tích trong giáo dục” , qua Vietnamnet, tôi đã gửi ông thư ngỏ “ Mong Bộ trưởng điềm tĩnh hơn” . Bài này gõ qua google vẫn có thể tìm đọc được và vẫn đầy tính thời sự . Và qua hết đời bộ trưởng này đến bộ trưởng khác , tôi đều có thư ngỏ. Có thể các vị không đọc nhưng bàn dân thiên hạ ai cũng đọc cũng biết thực trạng giáo dục VN
           Có thể tóm lược một câu : Từ sau khi ông Nguyễn Văn Huyên qua đời, các đời bộ trưởng kế tiếp từ bà Bình, ông Quân, ông Hạc đến ông Hiển, ông Nhân và bây giờ là ông Luận giáo dục VN ngày càng kém đi. Năng lực , trách nhiệm và uy tín của các đời bộ trưởng cũng càng ngày càng kém đi
          Đương nhiên thôi. Các vị đều là các thày mũ cao áo dài , đều mang tính hàn lâm, đào tạo trong các trường danh tiếng  nước ngoài , chưa bao giờ hoặc rất ít khi đứng bục giảng một tiết học nên làm sao hiểu được thực trạng giáo dục VN đang thay đổi từng ngày từng giờ theo cơ chế thị trường bất chấp cái đuôi “định hướng xã hội chủ nghĩa”. Cấp dưới  cũng vậy, các vụ trưởng, vụ phó , viện trưởng viện phó …có mấy người đã từng đứng lớp nên tham mưu cho Bộ trưởng nhiều chủ trương không sát thực tế , cứ cải tiến, thí điểm hoài và có những chủ trương rất ba láp, vô trách nhiệm . Từng ấy năm, hàng triệu học sinh , những mầm non tương lai của đất nước đã trở thành những con chuột thí nghiệm của cái gọi là “cải cách giáo dục”, “cải tiến chương trình và sách giáo khoa”, “phân ban và không phân ban” … dự án này dự án nọ tiêu hàng chục tỉ đô la mà chất lượng dạy và học “nguyễn vân”
          Khi Nhà nước không cứu được giáo dục thì người dân tự cứu mình . Các trường tư thục mọc lên , đặc biệt là tư thục đại học mọc lên như nấm sau mưa thời ông Nguyễn Thiện Nhân làm Bộ trưởng bởi ông phải lo sao có đủ 20.000 tiến sĩ mà ông lỡ hứa sẽ thực hiện ! Và nhân nào quả nấy. Hôm nay, xin cho con vào lớp 1 và lớp 10 còn khó hơn vào trường đại học nhiều . Đào tạo cái kiểu đánh trống ghi tên,mạnh ai nấy thu cho nhiều tiền, không lấy giáo dục làm mục tiêu đào tạo con người mà là cơ hội để kinh doanh làm giầu thì than ôi tương lai con trẻ VN hỏng mất rồi !!!
           Trở lại câu chuyện mà giáo sư Văn Như Cương bức xúc . Từ hơn hai chục năm nay khi còn dạy học ở một trường chuyên, tôi đã viết trên báo Lao Động một bài phê phán việc mở tràn lan các trường chuyên lớp chọn tạo ra một cơ chế bất bình đẳng trong giáo dục , tạo ra nguồn gốc của tệ học thêm dạy thêm tràn lan mà cho đến nay ông Bộ, ông Sở không thể kiểm soát, không thể ngăn cấm, trở thành bệnh dịch làm khốn khổ các cháu học sinh, suốt ngày đi học thêm, không còn đâu thì giờ vui chơi giải trí tối thiểu , làm khốn khổ nhiều gia đình nhất là những gia đình có thu nhập thấp
            Sau bài báo đó, Bộ Giáo dục đã chỉ thị các tỉnh không được mở trường chuyên cấp PTCS nhưng cấp PTTH thì vẫn được phép, được cấp kinh phí. Còn chủ trương bỏ lớp chọn thì chả ai nghe Bộ cả . Mà như đã nói ở trên, còn trường chuyên, còn lớp chọn thì còn học thêm dạy thêm tràn lan . Điều không ít lần được Quốc hội bàn thảo , nhưng có ai nói ra được cái gốc của vấn đề
            Quan điểm của tôi là trong một lớp học phải có đủ các đối tượng giỏi, khá , trung bình và kém . Thày giáo phải dạy như thế nào sát các đối tượng để em nào cũng hiểu bài và trong bối cảnh đó những em nào thông minh hơn, chịu khó hơn sẽ đứng đầu lớp , sẽ đỗ đại học điểm cao do tự thân các em chứ không phải do học thêm”trúng tủ”. Nhớ lại ngày xưa đi học , cuối tháng được xếp nhất nhì hoặc trong tốp 5, tốp 10 về khoe bố mẹ thì sướng làm sao. Còn nếu lười học thì “đội sổ” . Học sinh bây giờ không biết “đội sổ” là gì . Cả lớp đều tiên tiến , không có học sinh lưu ban. Cả lớp phải 70,80% học sinh giỏi , và phải trên cả giỏi tức xuất sắc thì cha mẹ mới yên tâm . Bệnh thành tích là đây chứ chả ở đâu cả ông Phó Thủ tướng phụ trách Văn Xã  ơi . Tiên tiến xuất sắc mà thi vào lớp 10 , thi vào đại học trượt chổng vó thì vô nghĩa .
              Việc trong một lớp có đủ các đối tượng khá giỏi kém, đủ các thành phần giai cấp giầu nghèo, từ con ông phó thường dân đến con ông quan lại cao cấp thì đó là một nền giáo dục nhân bản nhất, bình đẳng nhất
               Tiếc thay hiện nay chỉ con nhà giầu mới được theo học các trường có cơ sở vật chất tốt, có đội ngũ giáo viên có chất lượng, còn con nhà nghèo thì “ cố lấy cái bằng lớp 12 rồi tìm việc mà đi làm kiếm sống”và  sống chết gì cũng phải cố kiếm lấy cái bằng tốt nghiệp phổ thông. Bằng mọi giá mà Đỗ Việt Khoa năm thi nào cũng xăm soi  “đáng ghét”. Xã hội càng phát triển thì phân hóa giầu nghèo càng rõ nét . Người ta có thể giầu lên nhờ kinh doanh làm ăn giỏi và nhờ có chức có quyền để  tham những . Người ta sẵn sàng “hy sinh đời bố củng cố đời con” Đó là quy luật khách quan . Nhưng trong giáo dục phải có sự bình đẳng . Ngành giáo dục cả nước và Hà Nội ( kể cả chính quyền)bằng những chủ trương sai lầm đã vô hình trung tạo ra một sự bất bình đẳng , một sự phân hóa giầu nghèo. Nó không chỉ làm các em con nhà nghèo thiệt thòi và nó để lại di chứng đáng buồn trong tâm hồn thế hệ trẻ . Vì thế tôi lấy tên bài viết này là : Sự phân hóa giầu nghèo trong giáo dục là sự phân hóa khốn nạn nhất do con người đẻ ra
                                                                                                              An Thanh Lương

Thứ Năm, 23 tháng 5, 2013

ĐỀ THI VĂN TỐT NGHIỆP XỨ THIÊN ĐƯỜNG



1. Đề bài:
 Hãy phân tích để làm nổi bật hình tượng nhân vật Bộ trưởng "chân đất", "bình thường", " không dấu ấn", "trả bài quanh co" trong tác phẩm Giáo dục thời nay của nhà văn Thảo Dân.

2. Hướng dẫn chấm:
a, Mở bài: 2 điểm
Giới thiệu khái quát được tác giả, tác phẩm và hình tượng nhân vật. Lưu ý:  Nếu copy 100% trên Wikipedia không cho điểm. 
b, Thân bài: 6 điểm
- Phân tích được hình tượng "chân đất" của nhân vật (có dẫn chứng ): 1,5 điểm
Phân tích được sự " bình thường" của nhân vật (có dẫn chứng ): 1,5 điểm
Phân tích được hình tượng "không dấu ấn" của nhân vật (có dẫn chứng ): 1,5 điểm
- Phân tích được hình ảnh "trả bài quanh co" của nhân vật (có dẫn chứng ): 1,5 điểm
c, Kết luận: 2 điểm
Nêu kết luận, thể hiện được chính kiến của mình về nhân vật.

Thứ Sáu, 26 tháng 4, 2013

BAO GIỜ GIÁO VIÊN SỐNG ĐƯỢC BẰNG LƯƠNG ?


Sơn-Thi-Thư blog: Khi còn làm Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo, ông Nguyễn Thiện Nhân có hứa " Đến năm 2010, giáo viên sẽ sống được bằng lương". Bây giờ đã là năm 2013, ông Bộ trưởng đã thành Phó Thủ tướng, nhưng giáo viên có nơi thì vẫn phải ăn nhái, ăn nòng nọc như ở Thanh Hóa. Vậy thì bao giờ giáo viên sống được bằng lương, thưa Phó Thủ tướng ? Mời Phó Thủ tướng và quý vị đọc hai bài báo trên VTC News.




Rơi nước mắt với bữa ăn nhái và ễnh ương của thầy cô

(VTC News) - Lưng lửng chậu toàn nhái đồng nhái suối, bé bằng đầu ngón tay, ngón chân đang chen chúc cố ngoi lên mặt nước xâm xấp. 




Kỳ 1: Bữa ăn đáng nhớ 

Chúng tôi háo hức ngược lên miền Tây xứ Thanh trong những ngày đẹp trời. Đường sá, cảnh quan, núi đồi, cuộc sống cũng có rất nhiều thay đổi tích cực, nhưng chúng tôi muốn đến những nơi sâu xa nhất, còn nhiều gian khổ nhất.

Từ cửa khẩu Na Mèo, chúng tôi ngược theo con đường không thể đặc trưng hơn để vào bản Mông xã Sơn Thủy (huyện Quan Sơn, Thanh Hóa). Thỉnh thoảng lại gặp một dốc đá cheo leo, ngoằn ngoèo cần vài chục phút cài xe số 1 gằn máy vượt qua.

Non nửa ngày toát mồ hôi hột qua hết những cánh rừng cháy, đồi đá lở thì thấp thoáng những mái nhà lợp gỗ đen xỉn ẩn hiện dưới những tán mận xanh xanh. Bản Mùa Xuân dần hiện ra bên dòng suối xiết Xơ Lước (tên bản gốc vốn đặt cùng tên dòng suối). 
Rơi nước mắt với bữa ăn nhái và ễnh ương của thầy cô
Một góc bản Mùa Xuân 
Đám trẻ con đang lúi húi bên suối thấy khách lạ thì dừng tay trố mắt nhìn. Hầu như chẳng đứa nào giao tiếp được bằng tiếng phổ thông, nên việc hỏi thăm vào nhà trưởng bản là không thể. Chúng lại tiếp tục chia nhau những con cá đuôi cờ bé bằng ngón tay, cho vào vỏ chai nhựa.

Thật may, đúng lúc đó thì ngôi nhà gạch màu vàng hiện ra, dấu hiệu của trường học vùng cao đang được đầu tư kiên cố hóa. Đó hình như là ngôi nhà duy nhất trên bản này dùng tấm lợp phibro xi măng. Bốn bề trong thung, trên sườn đồi chỉ lúp xúp toàn những mái nhà gỗ và tranh tre nứa lá.

Có 3 thầy cô giáo vừa xong buổi dạy đang vội vã chuẩn bị bữa cơm trưa trong căn nhà gỗ chật chội nhìn lên thấy ánh nắng. Thầy giáo Hà Văn Xiện nhanh tay rót nước, rồi đề nghị chúng tôi nghỉ lại, ăn trưa. 
Rơi nước mắt với bữa ăn nhái và ễnh ương của thầy cô
Rơi nước mắt với bữa ăn nhái và ễnh ương của thầy cô
Những chú nhái, ễnh ương béo mầm chuẩn bị được lên đĩa thết khách 
Bởi ban ngày chưa chắc trưởng bản đã ở nhà, còn bận lên nương hay ra suối bắt cá đến tối mịt. Mà quanh vùng này, có tìm thêm hai năm nữa cũng không có một quán cơm, phòng trọ.

Hai cô giáo mầm non nhìn nhau, rồi hỏi đi hỏi lại chúng tôi có ăn cơm không để họ còn lấy thêm gạo. Dĩ nhiên chúng tôi chẳng khách sáo gì, xăng xái cùng vào căn bếp trống hoác tham gia việc củi lửa. Không khí trò chuyện trở nên thân tình ấm áp hơn rất nhiều.

Cô Ngân Thị Vui nhanh nhẹn xách chậu đựng thức ăn tươi ra, chuẩn bị đãi khách. Lưng lửng chậu toàn nhái đồng nhái suối, bé bằng đầu ngón tay, ngón chân đang chen chúc cố ngoi lên mặt nước xâm xấp. Cô cười hồn hậu: “Chắc các anh ít ăn món này, nhưng ngon đáo để đấy”.

Rồi cả Vui và Hà Thị Hồng mỗi người một thanh cật nứa thoăn thoắt làm thịt nhái. Rạch một đường giữa bụng, vớt mạnh tay chiếc cật nứa là lục phủ ngũ tạng của con nhái tuột xuống chậu. Thân con nhái, còn nguyên đầu, da, móng chân được ném vào chiếc xô đựng nước suối sạch hơn. 

Rơi nước mắt với bữa ăn nhái và ễnh ương của thầy cô
Các cô giáo mầm non đang làm thịt nhái, ễnh ương... 
Rơi nước mắt với bữa ăn nhái và ễnh ương của thầy cô
... chỉ bằng một chiếc cật nứa 
Rất thành thục, nên mỗi con nhái các cô chỉ mất chừng nửa phút đã “xử lý” xong. Anh bạn đồng nghiệp chọn một con nhái to nhất giơ lên để chụp ảnh, lớ ngớ thế nào nó nhảy phắt đi. Lục bắt lại mãi không được, cô giáo Vui buồn rầu quay lại với đám nhái nhỏ còn lại trong xô.

Thỉnh thoảng tôi cũng có vài lần la cà theo đám bợm nhậu nhấm nháp món nhái “thể hình”, nhái chiên bột ở vỉa hè Hà Nội, nên xăng xái muốn phụ các cô giáo chế biến, nhưng các cô gạt đi: “Các anh không quen nấu nướng món này đâu, cứ để bọn em làm cho”.
Rơi nước mắt với bữa ăn nhái và ễnh ương của thầy cô
Thịt nhái được ướp gia vị... 
Những con nhái được rửa sạch, cho vào nồi nhôm đáy đen muội bếp. Mẻ, muối, một chút rau thơm và rất nhiều ớt được trộn lẫn. Thêm một chút nước. Rồi đặt lên ba ông đầu rau, chất củi khô đốt.

Tôi phụ giúp việc trông nồi nhái đang sôi ùng ục. Mỗi lần mở nồi, lẫn trong mùi thơm gia vị, thoáng thấy những chân nhái quăn queo lại, teo tóp dần đi, da nhái chuyển dần từ màu xanh rớt sang màu vàng nhạt. 

Rơi nước mắt với bữa ăn nhái và ễnh ương của thầy cô
... cho thêm ít rau thơm 
Chừng dăm bảy phút lửa to thì nồi nhái chín, có vẻ nhanh hơn so với kho cá. Cô Vui hỏi: “Chia làm hai hay chỉ để một đĩa to?”. Hồng tỏ vẻ quán xuyến, bảo: “Nhà đông người, có mỗi món này thì cứ chia hai ra cho dễ gắp”.

Thầy giáo Phạm Thế Tư, trưởng khu lẻ Mùa Xuân của Trường Tiểu học Sơn Thủy về nhà vừa lúc bữa cơm đã dọn ra trên chiếc bàn gỗ độc nhất đặt giữa nhà. Chiếc bàn cũ kỹ có lẽ được các thầy cô trưng dụng cho đủ các mục đích sử dụng: Soạn giáo án, chấm bài, tiếp khách, ăn cơm… 

Rơi nước mắt với bữa ăn nhái và ễnh ương của thầy cô
đưa lên bếp đun kỹ 
Thầy Tư là người Thái, có thâm niên trong ngành giáo dục, bảo: “Các thầy cô giáo ở xã cứ hai năm luân chuyển một lần, để cùng chia sẻ với những điểm trường xa, khó khăn. Nhưng có lẽ chẳng đâu khó khăn như các bản người Mông này.

Ở đây, ngoài giờ giảng dạy, các thầy cô đều phải chật vật cho bữa ăn như những người dân địa phương. Không trồng được rau, chúng tôi lên rừng tìm bẻ măng, ra nương rỡ rau má. Đến bữa nào thì lo bữa đó.

Đám học sinh sau buổi học cũng vội lên rừng, ra suối. Các thầy cô ai cũng đều có thể ra suối bắt cá, bắt nòng nọc, bắt nhái về làm chất dinh dưỡng. Cá thì đi bắt ở con suối xa cách đây chừng 6km đường rừng. Bữa nhái này tôi vừa bắt ở suối tối qua thôi, còn tươi lắm”. 

Rơi nước mắt với bữa ăn nhái và ễnh ương của thầy cô
Hai đĩa nhái thơm ngon 
Tôi thử ăn một miếng nhái, thấy không ngon và quen miệng như mình tưởng. Nó không giòn, hơi cay, có chút tanh tanh do đã nguội thì phải. Cô giáo Vui cũng chỉ ăn được bụng và đôi chân, còn đầu và “tay” nhái thì cô ngắt bỏ vào bát các đồng nghiệp.

Chỉ có một chút xíu bắp cải nấu đặt trong chiếc tô nhỏ xíu, hai đĩa nhái và niêu cơm cho 8 người.

Có lẽ chén rượu nồng và sự chân tình khiến các thầy cô không nhận ra, chúng tôi hầu như không đụng đũa, dù biết rằng, đó là những món ăn ngon miệng giúp các thầy cô đủ sức đứng trên bục giảng suốt thời gian qua.

Có cái gì đó cứ nghèn nghẹn nơi cổ họng. 

Chuyện lạ xứ Thanh: Thầy cô mò nòng nọc dưới suối để ăn

(VTC News) - Cô giáo Vui vào bếp lục nồi cười hớn hở: “Em phải chén vài con đã, nó mềm và ngon như cá khoai”.
Kỳ 1:
Kỳ 2: Đặc sản nòng nọc

Buổi chiều cuối tuần, các em học sinh được nghỉ sớm. Chúng tôi không bỏ lỡ cơ hội theo chân thầy cô giáo đến các triền đồi, dòng suối để cải thiện bữa ăn chiều. Vui nhất có lẽ là theo chân các cô giáo mầm non đi bắt nòng nọc về làm món kho mặn.

Lúc theo chân cô giáo Hà Thị Hồng vào bản, cô bảo: “Bà con vùng này cũng chăn nuôi được nhiều gà, lợn. Nhưng họ chỉ thường dùng trong dịp lễ Tết, cúng tế thôi, ngày thường chẳng ăn bao giờ.

Họ không ăn nhưng cũng không bán, kể cả chúng già hoặc bị dịch chết hết. Các thầy cô giáo muốn cải thiện, vào bản mua một con gà để ăn cũng rất khó, nên chúng em toàn tự tìm món ăn ở rừng, ở suối thôi”. 

Chuyện lạ xứ Thanh: Thầy cô mò nòng nọc dưới suối để ăn
Học sinh tranh thủ đi bắt cá suối sau buổi học 
Vạt rừng và con suối chúng tôi chuẩn bị bữa chiều cách điểm trường chừng 6km, bên bản Xía Nọi của người Mông, gần ngọn núi đá hoa nổi tiếng trong sử sách từ hàng trăm năm trước. Trên đường vượt đèo dốc, chúng tôi gặp khá nhiều người dân, học sinh đang hăm hở hướng về lối đó.

Hai đứa bé Thao Văn Kệnh, Sung Văn Pó (cùng học lớp 3) đã dẫn nhau đi bộ từ lúc nào, đang tung tăng đeo giỏ, xách ná trên con đường dốc. Nhìn hai chiếc giỏ tre nhỏ xíu đan nong mốt, biết ngay chúng đi bắt cá. Nhưng cây ná là lạ, bé xíu có ba mũi tên bằng nan hoa thì bắn được thứ gì? 

Chuyện lạ xứ Thanh: Thầy cô mò nòng nọc dưới suối để ăn
Ngoài giờ lên lớp, thầy giáo tranh thủ đan chài để cải thiện cuộc sống 
Thầy Phạm Văn Tư cười hiền: “Các thầy ngoài dạy học đều có thêm nghề đan chài lưới, bán cho bà con cũng được vài trăm ngàn một cái chài. Người lớn dùng chài bắt cá, ở chỗ nước sâu, được cá to. Tôi được coi là người sát cá nhất vùng này đấy.

Trẻ con thì dùng ná để bắn cá. Chúng cứ ngụp đầu xuống nước, soi trong kẽ đá, thấy con cá nào thì dùng tay chộp. Cá nằm sâu quá thì chĩa ná vào bắn, mũi tên có dây buộc lại nên không mất cá. Thường thì chúng chỉ bắn được cá bống nhỏ như ngón tay”.

Qua con suối Khua, nơi đám học sinh ùa xuống bắn cá thì chúng tôi chia tay. Thầy Tư đeo chài xách dao đi sâu 4km về nơi thâm u hơn của suối, ít người tới, hy vọng có nhiều cá to. Chúng tôi ngược dốc sang suối Xỉa, xem các cô giáo hái măng và bắt nòng nọc. 

Chuyện lạ xứ Thanh: Thầy cô mò nòng nọc dưới suối để ăn
Các cô giáo mầm non bắt nòng nọc dưới suối 
Chúng tôi gửi xe ở trường mầm non Xía Nọi rồi rủ thêm cô giáo Ngân Thị Chiện đi hái măng, bắt nòng nọc. Cô Chiện bảo: “Măng thì phải đi vào rừng rất sâu mới còn. Nòng nọc hả? Lúc sáng em đã bắt, nhưng giờ các anh chị ra suối chắc vẫn còn nhiều”.

Rồi các cô hăm hở xách đồ nghề ra suối Xỉa. Nước trong xanh, nhiều vũng sâu quá gối, thấp thoáng những bóng đen đen ngọ nguậy dưới đáy nước. Chiện nhanh tay xúc vào vũng sâu, rút được hai ống nứa tươi, bên trong nòng nọc đã chui vào đầy.

Hì hục khá lâu dưới suối, ướt hết quần áo, tay bắt đầu tím vì lạnh, cuối cùng 3 cô giáo cũng được kha khá nòng nọc, đủ loại có chân và chưa có chân. Những con vật béo nần nẫn, nhơn nhớt, bụng to, quẫy lích rích trong chiếc xô nhỏ. 

Chuyện lạ xứ Thanh: Thầy cô mò nòng nọc dưới suối để ăn
Nòng nọc béo mầm vừa bắt lên từ suối Xỉa 
Chuyện lạ xứ Thanh: Thầy cô mò nòng nọc dưới suối để ăn
Những con nòng nọc vừa bắt lên từ suối Xỉa 
Chúng tôi đem về bếp của cô Chiện để giữ cho chúng sống lâu hơn, tranh thủ đi kiếm thêm rau cỏ. Cô giáo Vui vào bếp lục nồi, thấy còn thừa một ít con nòng nọc đã kho chín, cười hớn hở: “Em phải chén vài con đã, nó mềm và ngon như cá khoai”.

Rồi cô nhanh nhẹn gắp mấy con nòng nọc cho vào miệng, nhai ngon lành. Lát sau, khi chúng tôi đã xách dao gậy chuẩn bị đi núi, cô lại chạy vào bếp: “Em làm thêm ít con nữa. Chờ đến tối mới được ăn món này thì thèm quá”.

Nhóm chúng tôi trở về trường sớm hơn thầy giáo Tư, nhưng có vẻ như chuyến đi của thầy hiệu quả hơn. Thầy bắt được khá nhiều cá suối, lại tiện tay quăng chài được đám ve sầu đang uống nước.

Nhưng nhờ cô giáo Chiện hào phóng tặng thêm một túi ni lông to nòng nọc đang quẫy đạp để đãi khách, nên nhóm chúng tôi cũng không lép vế lắm. Đám khách xúm vào làm cá suối. Thầy Tư, thầy Xiện lại dùng hai chiếc cật nứa khoét ruột nòng nọc như các cô giáo làm thịt nhái ban sáng.
Không lấy được măng, lại làm rơi mất hoa chuối rừng, tôi lại theo hai cô giáo ra đồng rỡ rau má. Cỏ mọc hoang tàn, cây dại lúp xúp, nhưng chỉ độ một giờ cặm cụi chúng tôi cũng kiếm được nửa bao tải rau má, rau dại và mấy củ khoai nhỏ.

Hôm nay nhờ xin hái được ở đám tốt của dân, các cô giáo định hái thêm chút nữa, nay mai còn có khách đến họp chuyên môn, nhưng sắp tối rồi, nên cả nhóm đành cùng về bếp nổi lửa, sửa soạn bữa ăn. Đám học sinh cũng về đến nơi, ríu rít khoe chiếc giỏ nhỏ chứa những con cá suối bí tẹo.

Lựa lúc các cô giáo không để ý, tôi mạnh tay rót thêm chút dầu ăn vào chiếc nồi rán ve sầu và cho thêm ít mỳ chính vào nồi kho cá. Có vẻ hai món này các đồng nghiệp của tôi sẽ quen miệng hơn so với những món nòng nọc, ngóe, ễnh ương mà các thầy cô giáo tiếp đãi.

Tôi cũng cho thêm nhiều ớt tươi và măng vào món nòng nọc, nhưng quả thật không rõ nó mặn nhạt thế nào, vì thú thực rằng tôi không nếm thử. Cùng cô giáo Hồng rửa kỹ càng rau má, thế là có thêm rau xanh cho bữa cơm chiều đầm ấm.


Gia Phong

Thứ Bảy, 30 tháng 3, 2013

ĐỀ NGHỊ TRỢ GIÚP BỘ TRƯỞNG BỘ GD&ĐT GIẢI TOÁN


Sơn-Thi-Thư blog:  Sau kỳ thi đại học năm 2011, Bộ trưởng Bộ GD&ĐT phát ngôn trên báo chí rằng : " Ngàn điểm 0 môn Sử là bình thường" và năm 2012, tình trạng cũng không mấy khá hơn. Không biết có phải vì cái môn học "bình thường" đó không mà nó không được chọn trong kỳ thi tốt nghiệp THPT năm nay. Cũng năm 2011, vị "tư lệnh ngành" GD&ĐT trả lời chất vấn trước Quốc hội cũng bị đánh giá là chưa đạt yêu cầu với điểm 4 . Năm nay, sau phiên trả lời chất vấn vừa rồi, Bộ trưởng lại phải "gấp rút" giải 6 bài toán như đã hứa với Quốc hội, kể ra cũng hơi "căng". Vì vậy, đề nghị mọi người cùng trợ giúp Bộ trưởng để chí ít thì bài thi của Bộ trưởng cũng phải đạt điểm trung bình trở lên.  Vâng, để mọi người có cách trợ giúp thiết thực và hiệu quả, Sơn-Thi-Thư blog xin copy và đăng lại  đề 6 bài toán "không dễ" này từ Vietnam.net ( trong từng bài toán có thêm cảm nhận riêng của Sơn-Thi-Thư- phần chữ đỏ nghiêng trong ngoặc).



Sáu bài toán cho 'tư lệnh' ngành giáo dục

 - Văn phòng Quốc hội vừa có thông báo số 597 truyền đạt kết luận của Ủy ban Thường vụ Quốc hội về chất vấn và trả lời chất vấn tại phiên họp thứ 16. Trong đó yêu cầu Bộ trưởng Bộ GD-ĐT Phạm Vũ Luận thời gian tới gấp rút giải 6 "bài toán" đã hứa.
CÁC TIN LIÊN QUAN
giáo dục, bài toán, đổi mới, đề án, sư phạm
Ảnh minh họa: Lê Anh Dũng
6 "bài toán" được Ủy ban Thường vụ Quốc hội đúc kết đặt lên bàn "tư lệnh" ngành như sau:
Một là, Bộ GD-ĐT khẩn trương hoàn thiện Đề án đổi mới căn bản toàn diện giáo dục và đào tạo để trình cấp có thẩm quyền phê duyệt, sớm áp dụng vào thực tiễn, tạo chuyển biến tích cực nâng cao chất lượng giáo dục đào tạo ở nước ta.( Bài toán này chắc khó hơn bài toán 14 tháng làm thông tư hướng dẫn thực hiện Quyết định 60 của Thủ tướng Chính phủ mà báo Giáo dục Việt Nam đã đưa ra công thức thời gian của Bộ GD&ĐT:  "ngay sau khi" + "khẩn trương" = 14 tháng! . Vậy chỉ có "khẩn trương" thôi, mà không có "ngay sau khi" thì là bao nhiêu tháng ? Đúng là bài toán "khó khả thi" !) 
Hai là, tập trung quản lý chất lượng sách giáo khoa, sách tham khảo phục vụ học sinh các cấp học phổ thông, bảo đảm chất lượng, sự chuẩn mực về ngôn ngữ và lịch sử.( Sách tham khảo từ Mầm non, Tiểu học toàn cờ Tàu, văn hóa Tàu...quản lý thế nào đây - bài toán này cũng không dễ !)
Ba là, tổng kết công tác đào tạo sư phạm và mạng lưới đào tạo ngành sư phạm trong cả nước, chú trọng nâng cao chất lượng đội ngũ giáo viên, kịp thời chấn chỉnh, hạn chế tình trạng thừa giáo viên khá phổ biến ở nhiều địa phương hiện nay.( Bài toán nhân sự cũng thuộc loại toán sao (*) chứ chẳng chơi vì nó động chạm đến nhiều đối tượng và rất...nhạy cảm - Hỏi 80 giáo viên Mầm non huyện Yên Bình - Yên Bái mới bị đuổi ra khỏi biên chế thì biết bài toán này dễ hay khó ngay thôi mà !).
Bốn là, tiếp tục thực hiện cuộc đấu tranh chống tiêu cực trong thi cử, bệnh thành tích bằng các giải pháp đổi mới công tác đề thi, công tác thi đua khen thưởng, việc đánh giá kết quả học tập. Xác định rõ trách nhiệm, quyền hạn của Giám đốc Sở GD-ĐT và lãnh đạo các tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương trong vấn đề này.(Vâng, kỳ thi tốt nghiệp năm  học 2010- 2011 thì 11 tỉnh đồng bằng sông Cửu Long bắt tay nhau trong việc hạ điểm chuẩn để chấm thi và năm học vừa rồi là vụ Đồi Ngô, có nhà báo còn nói vui trên blog rằng sợ rồi lại có cả "Rừng Khoai", "Núi Sắn" chứ đâu chỉ riêng Đồi Ngô - Bài toán này cũng hóc búa ra phết ấy chứ !)
Năm là, tiếp tục rà soát, điều chỉnh nội dung dạy và học theo hướng tinh giảm; thực hiện mục tiêu giáo dục toàn diện; tập trung đổi mới phương pháp dạy và học, tăng cường tổ chức dạy học 2 buổi/ngày; khắc phục tình trạng dạy thêm, học thêm các môn học chính; gắn giáo dục, đào tạo với dạy nghề và nhu cầu sử dụng nhân lực của các ngành, các địa phương; nâng cao hiệu quả sử dụng ngân sách, cơ sở vật chất của ngành giáo dục (Tinh giảm à, mới tiểu học, mang cái cặp sách to tổ bố, kính cận dày cộp, học thêm tối ngày...- bài toán này ...cũng khó giải).
Cuối cùng cần phối hợp với các cơ quan liên quan, cơ quan đại diện và cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài trong việc mở rộng tổ chức việc giảng dạy tiếng Việt cho con em người Việt Nam định cư ở nước ngoài, để cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài ngày càng đóng góp tích cực hơn nữa cho phát triển đất nước, đáp ứng yêu cầu hội nhập quốc tế trong thời gian tới.(Bài toán này nên nhờ các GS Toán học đang là Việt kiều giải hộ).
Ủy ban thường vụ Quốc hội đề nghị Bộ trưởng có chương trình, kế hoạch, biện pháp thiết thực để thực hiện những vấn đề đã hứa trước Quốc hội, Ủy ban thường vụ Quốc hội, trước đồng bào, cử tri cả nước.
  • Nguyễn Hiền

Thứ Bảy, 18 tháng 8, 2012

HAI BÀ TRƯNG ĐÁNH GIẶC NÀO ?

          (Tâm Sự Y Giáo): Sách Tiếng Việt lớp 3 : Kẻ thù của Hai Bà Trưng là kẻ thù nào ? 


             Trước tâm hồn bé bỏng trong trắng của các cháu mà người lớn dám cắt xén, bưng bít sự thật lịch sử, thì đó là một cái tội không nhỏ. Cái tội này đối với tiền nhân, đối với lịch sử dân tộc còn to hơn nhiều.

Sách Tiếng Việt 3, tập 2. Ảnh: Blog Tâm Sự Y Giáo



          Là một giáo viên tiểu học, Sơn-Thi-Thư rất đồng tình với quan điểm trên của chủ blog Tâm Sự Y Giáo và xin được chia sẻ bằng mấy lời thơ sau :

-Thưa thầy, cho em hỏi:
 Bà Trưng đánh giặc nào ?
Mà sao sách không viết
Thế là, thế là sao...?

- Hai Bà đánh giặc "lạ"
Tức là giặc ngoại xâm
Các em nên biết thế
Sau này tìm hiểu thêm !

- Thưa thầy, sao thế ạ ?
Với bọn giặc ác ôn 
Vì sao không được biết
Tên chúng để căm hờn ?

- Sách không ghi chú thích
Mà chuyện qua lâu rồi
Nhắc lại thành "nhạy cảm"
Không có lợi em ơi !

Lịch sử bị bưng bít
Bắt học sinh phải yêu
Chuyện ngược đời như vậy
Ngẫm càng đau lòng nhiều !



P/S: Để rộng đường dư luận, Sơn-Thi-Thư blog xin được copy trang Việt sử ký (phụ bản của Nhật Báo Ba Sàm) bài của bác Đào Tiến Thi là một trong hai biên tập viên biên tập cuốn sách trên:


VỀ BÀI HAI BÀ TRƯNG TRONG SÁCH TIẾNG VIỆT 3

(Giãi bày cùng độc giả Nguyễn Tường Thụy Blog)
Đào Tiến Thi
Blog Nguyễn Tường Thụy vừa có bài Sách Tiếng Việt Lớp 3: Kẻ thù của Hai Bà Trưng là kẻ thù nào? khiến độc giả xôn xao. Vì tôi có liên quan đến cuốn sách nên xin có mấy điều nói cùng bác Thụy và độc giả.
Trước hết xin quý vị độc giả lưu ý: Đây là một bài tập đọc trong sách giáo khoa (SGK) Tiếng Việt. Hình thức của nó là một truyện kể, không phải bài lịch sử. Tác giả của bài văn này tên là Văn Lang (chắc là một nhà văn nào đó), chứ  không phải tác giả của SGK. Trong bài này, chúng ta quy ước gọi tác giả SGK là soạn giả, để phân biệt với tác giả của bài văn được chọn.
Nhóm soạn giả của cuốn SGK này gồm GS. Nguyễn Minh Thuyết (chủ biên), một đại biểu Quốc hội sáng giá suốt hai nhiệm kỳ mà chúng ta ai cũng biết, cùng một số ông bà soạn giả khác: Lê Ngọc Điệp, Lê Thị Tuyết Mai, Bùi Minh Toán, Nguyễn Trí. Biên tập nội dung lần đầu (2004) gồm Nguyễn Thị Ngọc Bảo (biên tập 1) và tôi – Đào Tiến Thi (biên tập 2). Từ bấy đến nay, mỗi năm một lần tái bản, qua nhiều biên tập viên khác nhau.
Một bài văn nào đó được đưa vào SGK, phải đáp ứng rất nhiều tiêu chí: nội dung chính trị, tư tưởng, khoa học, văn hóa, văn phong (ngôn ngữ), sư phạm (phù hợp lứa tuổi), v.v.. Khi cần thiết, soạn giả cũng có thể sửa đôi chút về từ ngữ, diễn đạt, cắt những chỗ không cần thiết (trong một số trường hợp, cần xin phép tác giả, nếu tác giả còn sống).
Khi đọc bài trên Nguyễn Tường Thụy blog, tôi đã liên hệ ngay với GS. Nguyễn Minh Thuyết để hỏi ai soạn bài này, để từ đó tìm lại bản gốc xem tác giả Văn Lang viết như thế nào. Việc tìm lại bản gốc đối với người làm khoa học luôn là cần thiết, tuy nhiên trong trường hợp này, theo GS. Nguyễn Minh Thuyết, cũng không quan trọng. Bởi vì đối với lớp 3 phải rất hạn chế các thông tin không cần thiết. Vì nếu chỉ cần nói “giặc Hán” thì lại phải chú thích Hán là triều đại nào, điều đó rất trừu tượng với học sinh lớp 3. Chỗ này, tôi có quan điểm hơi khác GS. Nguyễn Minh Thuyết một chút, sẽ nói ở phần sau. Tuy nhiên để như SGK hiện nay theo tôi tuy chưa rõ lắm nhưng cũng không có hại như một số người nghĩ. Với tên các nhân vật như Bà Trưng, Thi Sách, Tô Định, lên lớp 4, học lịch sử, học sinh sẽ rõ; còn trong khi học, nếu học sinh có hỏi, cô giáo cũng không khó trả lời. Ở đây theo tôi cũng không có chuyện tác giả Văn Lang hay các soạn giả SGK phải trốn nhắc đến giặc Hán (Trung Quốc). Vì ở thời điểm làm sách này (2003), quan hệ giữa ta và Trung Quốc không phải như bây giờ. Tất nhiên nhiều vấn đề đã có từ thời ấy nhưng những người như tác giả Văn Lang (có thể đã viết từ rất lâu trước đó), như GS. Nguyễn Minh Thuyết không thể biết. Chính tôi cũng chỉ từ giữa 2009 trở đi mới quan tâm đến quan hệ Việt Nam – Trung Quốc, mới biết nhiều sự thực mà trước đó không hề biết. Độc giả có thể kiểm tra điều này khi thấy trong SGK Tiểu học còn có những bài chỉ đích danh các triều đại phong kiến Trung Quốc hoặc xâm lược, hoặc có  hành vi ngang ngược đã bị ta trừng trị như thế nào. Ví dụ, bài Trí dũng song toàn (Tiếng Việt 5 tập 2, trang 25) kể về Thám hoa Giang Văn Minh đã đứng giữa triều đình nhà Minh bác bỏ lệ cống “đầu vàng Liễu Thăng” và đối lại câu của vua Minh Đồng trụ chí kim đài dĩ lục (Đồng trụ đến giờ rêu vẫn xanh) bằng câu Đằng Giang tự cổ huyết do hồng (Sông Bạch Đằng từ xưa máu còn đỏ).
Nói riêng về tôi, như trên kia đã nói, tôi là một trong hai người biên tập nội dung lần đầu. Sách in lần đầu vào đầu năm  2004, nhưng các khâu biên soạn, biên tập, thẩm định chủ yếu làm từ 2003, chưa kể, đã đưa vào dạy ở dạng thử nghiệm mấy năm trước. Tôi từ giáo viên chuyển về làm biên tập viên Nhà xuất bản Giáo dục 5-2003, khi sách này đã xong thẩm định vòng 1. Như nhiều người biết, biên tập viên (editer, xuất phát từ chữ edit là sửa chữa) là người giúp tác giả hoàn thiện bản thảo. Do mới vào nghề, tôi là biên tập 2 (hiểu như là biên tập phụ), đứng sau biên tập 1 (hiểu như biên tập chính), tuy nhiên, tôi “can thiệp” vào cuốn sách rất tích cực, sát cánh với GS. Nguyễn Minh Thuyết trong nhiều vấn đề. Chẳng hạn, sách Tiếng Việt 4 lúc còn thử nghiệm có chú thích “mật ong già hạn” hiểu là “mật ong để lâu”, tôi thấy không ổn, cho nên nhân lần về quê, tôi vào núi, hỏi những người nuôi ong sành sỏi để biết “mật ong già hạn” là thế nào. Hỏi được rồi, tôi sung sướng điện ngay cho GS. Nguyễn Minh Thuyết biết. Nói thế để độc giả hiểu rằng nếu tôi thấy “gợn” ở bài Hai Bà Trưng(không nói giặc nào) thì tôi đã đề nghị sửa ngay. Nhưng quả thực hồi đó tôi không thấy gì cả. Có thể do chuyên môn tôi còn non, nhưng có lẽ chủ yếu do vấn đề quan hệ  Việt – Trung không có gì ám ảnh như bây giờ. Và tôi nghĩ hầu hết mọi người đều như vậy. Cho nên bài Hai Bà Trưng đã tồn tại như thế trong SGK gần 10 năm nay mà chưa thấy ai thắc mắc gì. (Nên biết là mỗi năm chúng tôi nhận được khá nhiều góp ý từ thiên la địa võng người học, người dạy và bạn đọc). Nhưng với tình hình rất cảnh giác của một bộ phận “không nhỏ” nhân dân ta  trong vấn đề Trung Quốc, thì tôi thấy tác giả nào đó nêu vấn đề như trên là điều dễ hiểu.
Sự thực thì năm ngoái, khi tôi được mời viết cuốn Rèn kỹ năng cảm thụ văn học qua các bài tập đọc lớp 3 (là sách tham khảo giúp học sinh hiểu thêm, không phải SGK) và chính phần tôi viết có bài này, tôi cũng đã nhận thấy để văn bản như hiện giờ không ổn lắm. Tôi không có quyền sửa văn bản nhưng tôi đã cố gắng cho học sinh thấy đây là sự kiện chống giặc Hán. Tôi viết phần Ghi nhớ (đóng khung): “Dưới ách đô hộ của nhà Hán…”. Và ở phần Gợi ý cảm thụ, cũng có ngay câu đầu: “Những năm đầu công nguyên, nước ta bị nhà Hán đô hộ. Dưới ách tham tàn của chúng…”. Tôi còn trích một đoạn trong Đại Nam quốc sử diễn ca để nhấn mạnh sự nghiệp oanh liệt của Hai Bà Trưng (xem ảnh chụp trang sách).
Cuối cùng tôi nghĩ rằng trong tình hình hiện nay, để chúng ta không bị hớ trong quan hệ với Trung Quốc, để chống lại tư tưởng đầu hàng khiếp nhược, việc nêu vấn đề như bài báo trên là cần thiết, đáng hoan nghênh. Tuy nhiên cũng cần bình tĩnh xem xét, chứ kết luận vội vàng rằng SGK “lươn lẹo né tránh” thì rất oan uổng và gây tổn thương không đáng có cho những người cùng một chiến hào chống xâm lược.
ĐTT

.

Thứ Hai, 23 tháng 7, 2012

CẦN SỬA NGAY LƯƠNG GIÁO VIÊN

Tuệ Nguyễn - Hà Ánh ( Báo Thanh niên Onlne )


           Rất nhiều mâu thuẫn giữa thực tế và đào tạo cũng như việc sử dụng đội ngũ giáo viên (GV) khiến mong muốn nâng cao chất lượng giáo dục bậc phổ thông còn lắm trở ngại.

           Đề tài khoa học cấp nhà nước “Các giải pháp cải cách công tác đào tạo, bồi dưỡng GV phổ thông” do bà Nguyễn Thị Bình, nguyên Phó chủ tịch nước, làm chủ nhiệm, đã đặt ra nhiều vấn đề cần quan tâm nếu muốn nâng cao chất lượng giáo dục phổ thông. Trong đó, vai trò thiết yếu là đội ngũ GV. Theo bà Bình, chất lượng nhà giáo quyết định chất lượng giáo dục của nhà trường. Đội ngũ nhà giáo yếu kém, bất cập thì dù có chương trình, tài liệu giáo khoa hay cơ sở vật chất - thiết bị dạy học đầy đủ, hiện đại vẫn không thể đảm bảo được chất lượng giáo dục.
Chính sách với người thầy như hiện nay là “nỗi nhục” của xã hội chúng ta. Để có thể sống được, thu nhập chủ yếu của GV là từ làm thêm. Chính sách ấy đã làm nảy sinh tham nhũng và làm cơ sở để “nuôi” tham nhũng phát triển. Do vậy, cần phải sửa ngay dù đã muộn
GS Hoàng Tụy
        Thực tại thì cuộc sống của GV chân chính hết sức vất vả, sinh viên mới ra trường cơ cực tìm việc dù nhiều nơi vẫn thiếu GV, học sinh giỏi không muốn vào sư phạm nên chất lượng của đội ngũ này còn nhiều bất cập.  
           50% lương dưới bình quân
          GS Nguyễn Quang Kính, thành viên của nhóm nghiên cứu, cho biết: “Tôi bất ngờ khi xem bảng lương của GV hiện nay”. Ông phân tích: “GV trung học bậc cao nhất thì lương cũng chỉ tương đương với chuyên viên chính của một số ngành. Như vậy, mức lương cao nhất của GV thì cũng chỉ đứng thứ hai khi so với những ngành khác”. Còn GS Hoàng Tụy thì cho rằng: “Chính sách với người thầy như hiện nay là “nỗi nhục” của xã hội chúng ta. Để có thể sống được, thu nhập chủ yếu của GV là từ làm thêm. Chính sách ấy đã làm nảy sinh tham nhũng và làm cơ sở để “nuôi” tham nhũng phát triển. Do vậy, cần phải sửa ngay dù đã muộn”.
          GS Nguyễn Quang Kính chỉ ra thực tế: Chúng ta hầu như không để ý GV phải làm việc trong điều kiện như thế nào mà đòi hỏi thì khá nhiều. Ở ngay TP lớn như Hà Nội, GV phải dạy một lớp tới 60 học sinh (trong khi quy định là hơn 30 học sinh/lớp). “Điều này không những không thể hy vọng gì vào chất lượng mà còn là cực hình đối với GV”, ông Kính nói.
           Nhóm nghiên cứu khảo sát thu nhập của GV qua bảng lương. Kết quả cho thấy: Thu nhập bình quân từ lương và các phụ cấp theo lương trong khoảng từ 3 đến 3,5 triệu đồng/tháng. Tính theo năm công tác thì lương GV sau 13 năm từ 3 đến 3,5 triệu đồng/tháng, sau 25 năm từ 4,1 đến 4,7 triệu đồng/tháng. GV mới ra trường ở cả 3 cấp học nhận mức lương trên dưới 2 triệu đồng/ tháng. Với số lượng GV như hiện nay, theo tính toán của đề tài, chỉ khoảng 50% GV các cấp có thâm niên dạy học từ 13 năm trở lên và được hưởng mức lương bình quân, 50% còn lại được hưởng dưới mức lương bình quân.
           Từ các con số trên cho thấy thu nhập từ lương và phụ cấp theo lương cho GV phổ thông không đảm bảo đáp ứng nhu cầu cơ bản về đời sống của bản thân và gia đình họ, nhất là ở các vùng đô thị.
Cần sửa ngay lương giáo viên
Rất khó đòi hỏi giáo viên phải nâng cao chất lượng, tâm huyết với nghề khi đến nay họ chưa thể sống được bằng lương - Ảnh: Đào Ngọc Thạch
            Chạy chọt mới được… đi dạy
           Theo kết quả điều tra của nhóm nghiên cứu, số GV thực sự yêu nghề, gắn bó với nghề chỉ chiếm khoảng 10-20%. Không ít GV ở khu vực đô thị khi có điều kiện thuận lợi đều chuyển ngành. Chính vì thế trong những năm gần đây không những vùng sâu, vùng xa mà nhiều thành phố lớn luôn trong tình trạng thiếu GV.
            Thế nhưng, cũng có một thực tế là rất nhiều sinh viên sư phạm ra trường không có cơ hội đứng trên bục giảng, hoặc có thì cũng hết sức trầy trật.
Mất sức hút và cả chất lượng
Số lượng thí sinh (TS) đăng ký dự thi vào ngành sư phạm ngày càng giảm. Chẳng hạn, tại Trường ĐH Sư phạm TP.HCM năm 2000 có tới 41.235 TS đăng ký dự thi trong khi năm 2010 giảm xuống chỉ còn 15.127. Theo thống kê của Sở GD-ĐT tỉnh Thanh Hóa năm 2012, trong số 80.000 hồ sơ đăng ký dự thi chỉ có khoảng vài trăm vào ngành sư phạm, trong khi nhiều năm trước đó con số này lên tới cả ngàn. Nhiều ngành sư phạm có số TS đăng ký dự thi thấp hơn nhiều so với chỉ tiêu. Chẳng hạn năm 2012 TS đăng ký vào 4 ngành sư phạm lý, hóa, sinh, tin học (bậc ĐH) và tiếng Anh, tin học (bậc CĐ) của Trường ĐH An Giang thấp hơn chỉ tiêu.
Sự sụt giảm của ngành sư phạm còn ở chất lượng điểm chuẩn. Nhiều năm liên tục điểm chuẩn vào các ngành sư phạm tại các trường ĐH vùng hoặc địa phương chỉ bằng hoặc cao hơn mức sàn.
H.Ánh
            N.N.Nga, tốt nghiệp Trường ĐH Hồng Đức (Thanh Hóa) năm 2010 ngành sư phạm lý - hóa, không thể xin đi dạy ở tỉnh nên ra Hà Nội tìm việc. Nga xin được vào dạy hợp đồng theo tiết học tại một trường THPT tư thục Hà Nội nhưng mỗi tuần chỉ được dạy 6 tiết trong 2 buổi. Nga cho biết: “Một tiết em được trả thù lao 45.000 đồng, một tháng thu nhập từ việc đi dạy này chỉ khoảng 1 triệu đồng, ngoài ra không còn chế độ nào khác”.
            Cũng tốt nghiệp Trường ĐH Hồng Đức, dù có tấm bằng ĐH sư phạm hẳn hoi nhưng N.G đành phải học thêm văn bằng 2 ngành kế toán tại Học viện Tài chính. G. đến trường học vào mỗi buổi chiều, còn sáng và tối thì nhận lớp dạy kèm. Hiện G. đang nhận dạy cho 3 học sinh, một tuần 6 buổi với thu nhập khoảng 2,5 - 3 triệu đồng/tháng. G. tâm sự: “Trong số hơn 40 sinh viên tốt nghiệp cùng lớp, số người xin được việc để theo đuổi ngành sư phạm chỉ khoảng trên 10. Trong đó, khoảng 5 người xin được dạy hợp đồng trong tỉnh, chỉ 3 trường hợp xin được vào dạy trường công lập nhưng ở các tỉnh phía nam. Số còn lại hoặc xin một công việc trái ngành, hoặc làm gia sư để tiếp tục học thêm… Muốn xin được về dạy trong tỉnh phải lo lót khoảng 100 triệu đồng, trong đó đặt cọc trước khoảng 80 triệu đồng. Nhưng nếu không đi đúng đường thì có khi phải chờ cả năm mà chưa chắc có kết quả”.
           Lãnh đạo một trường ĐH tại TP.HCM từng chua chát: “Nhiều sinh viên sau khi tốt nghiệp cho biết về địa phương không được sở phân công công việc. Muốn có được một chỗ đi dạy, cần phải “chạy” đúng đường với mỗi suất khoảng 60 - 100 triệu đồng, tùy theo địa bàn. Tôi từng chứng kiến một trường hợp xin về Bình Phước dạy hợp đồng phải bỏ ra 25 triệu đồng, nhưng chỉ sau một năm thì bị cho nghỉ việc và giờ đang phải ở nhà làm hạt điều”.
            “Thợ dạy” trội hơn “thợ giáo”
             Đánh giá của nhóm nghiên cứu trên cho thấy đội ngũ GV hiện nay nhìn chung chưa đáp ứng được các yêu cầu của công cuộc đổi mới và cải cách chương trình giáo dục phổ thông sau năm 2015 như nêu trong Nghị quyết của ĐH Đảng lần thứ XI. Nói nôm na thì phẩm chất “thợ dạy” nổi trội hơn “thợ giáo” - năng lực dạy học môn học tốt hơn năng lực giáo dục học sinh. GS Đinh Quang Báo, Viện Nghiên cứu sư phạm ĐH Sư phạm Hà Nội, cho hay: “Khảo sát chất lượng GV bằng việc đo các thanh kiến thức thì ổn nhưng tổ chức các hoạt động dạy học cho học sinh thì rất yếu”.
             Cuộc cải cách giáo dục phổ thông sắp tới đặt ra những yêu cầu mới đối với người GV, việc dạy học về thực chất đã trở thành việc dạy cho người học cách tìm kiếm và sử dụng tri thức. Chuyển từ kiểu dạy học tập trung vào vai trò GV và hoạt động dạy sang kiểu dạy học tập trung vào vai trò của học sinh và hoạt động học, từ cách dạy thông báo - giải thích - minh họa sang cách dạy hoạt động tìm tòi khám phá.

Đề xuất thay đổi chính sách
Những sửa đổi về chính sách đối với nhà giáo mà đề tài đề xuất:
- Sửa lại thang bảng lương để đáp ứng các yêu cầu: tiền lương phải đảm bảo một mức sống hợp lý cho bản thân GV và gia đình họ. Tiền lương trả cho GV phải thể hiện sự ưu đãi so với tiền lương trả cho các công chức, viên chức tương đương về trình độ đảm nhiệm các công việc khác. Giảm bớt số bậc trong từng ngạch để tiến độ từ bậc thấp nhất đến bậc cao nhất trong thang lương không kéo dài hơn khoảng thời gian 10 - 15 năm như hiện nay.
- Chỉnh sửa, bổ sung các quy định về phụ cấp.
- Cải thiện điều kiện lao động của GV như: Ban hành quy định cấm tổ chức lớp học vượt quá sĩ số tối đa; Sửa đổi định mức số giờ làm việc tối đa của GV để không cao hơn so với số giờ làm việc của công chức/viên chức như hiện nay...
T.Nguyễn
Tuệ Nguyễn - Hà Ánh